Hãy cảm ơn những người không quý trọng bạn vì lý do này

Phật dạy rằng có duyên nợ mới gặp nhau, nhưng nếu có duyên gặp mà không thể trân quý nhau thì cũng đừng nuối tiếc.

Cảm ơn bạn đã không quý trọng, để giúp tôi học được cách buông tay…

Giữa người với người chính là duyên phận, gặp được nhau không hề dễ dàng.

Bạn nếu không quý trọng, thì cũng đừng trách móc lẫn nhau, chỉ có thể mỗi người một ngả…

Nếu như bạn đã thay đổi, vậy tôi cũng sẽ thờ ơ;

Nếu như bạn thờ ơ, vậy tôi sẽ coi như chấm hết;

Nếu như bạn coi như đã hết, vậy thì tôi cũng xem như đã quên;

Nếu như bạn đã quên, vậy tôi cũng tựa như biến mất không nhìn thấy nữa…

monglong

Nếu như có một ngày tôi quay lưng bước đi, không phải vì tôi không quan tâm, mà là tôi cảm thấy thất vọng.

Cảm ơn bạn đã không quý trọng, để giúp tôi học được cách buông tay…

Hiểu được thế nào là trân quý, mới xứng đáng có được điều đáng có. Chỉ quan tâm, chúng ta mới giữ được những mối quan hệ lâu bền.

Tình bạn cũng vậy…

Tình yêu cũng vậy…

Tình thân cũng như vậy…

Hết thảy đều như vậy…

Quý trọng duyên phận, nắm chắc từng cái hạnh phúc đạt được không dễ dàng này!

Nhân sinh ngắn ngủi, gặp nhau hẳn là có duyên

0c14826c95e2d88e31207bc4aa5aa3a5

Sống trên đời này, được sống cùng người thân, được học hành cùng bạn bè, được làm việc cùng đồng nghiệp, được cùng chung sống với phu thê, âu cũng là duyên số. Ta được cha mẹ sinh ra, được lớn lên cùng anh chị em đã là một cái duyên rồi. Nó khiến ta gặp họ, đúng hơn thì nhờ có duyên, mà cha mẹ ta sinh ra ta.

Được nên duyên vợ chồng với nhau lại là một duyên số lớn hơn. Duyên khiến ta gặp nhau, đem lòng yêu mến nhau. Rồi cái duyên đó nuôi lớn tình yêu của ta. Nó lớn dần và trở thành duyên chồng vợ.

Người ta nói “tu trăm năm được ngồi chung thuyền, tu nghìn năm mới cùng chăn gối”. Được ngồi chung thuyền với nhau đã là một cái duyên rồi, phải tu trăm năm mới có được cái duyên đó. Tu nghìn năm thì cái duyên đó mới nên duyên chồng vợ. Được sống cùng nhau, trải qua vui buồn cùng nhau, đó đã là một cái duyên vô cùng lớn.

Thế gian này, sở dĩ gặp được nhau đều là có nguyên nhân. Mỗi một lần gặp gỡ, đều là để hoàn thành một tâm nguyện. Có lẽ, tình duyên kiếp trước chưa trọn vẹn, cho nên, kiếp này lại có thể gặp gỡ. Hết thảy những tương kiến, đều là vì còn thiếu nợ.

Một lần gặp gỡ, nhưng có thể phải đợi hơn một ngàn năm, là kết quả quả kiếp trước 500 lần ngoái đầu nhìn lại, là mấy đời tu hành mới đổi lấy được phúc duyên kiếp này.