Tâm thư gửi vợ trốn con đi trong đêm

“Em thân yêu!

2 ngày trước, chúng ta đã có một cuộc tranh cãi gay gắt. Lúc đó là 8h tối, anh trở về nhà sau một ngày dài vất vả vì công việc và anh chỉ muốn được ngồi xem bóng đá. Khi anh nhìn thấy em, tâm trạng của anh lúc đó rất tệ và hoàn toàn kiệt sức. Em thì đang vật lộn để ru con ngủ trong khi con bé cứ to mồm mà khóc.

Ảnh minh họa

Anh đã bật âm lượng tivi lớn hơn để không muốn nghe thấy tiếng ồn đó.

‘Điều đó sẽ không thể giết chết anh nếu anh có thể giúp đỡ em một chút cũng như cùng em giáo dục con’ – em đã nói với anh bằng giọng đầy khó chịu và giảm âm lượng tivi xuống như cũ.

Anh đã trả lời một cách giận dữ: ‘Anh đã dành cả ngày làm việc, còn em chỉ ở nhà cùng con chơi búp bê’.

Nói qua nói lại một hồi em đã khóc vì tức giận và mệt mỏi. Anh đã nói những lời độc ác với em. Em hét lên và nói rằng không thể chịu đựng thêm được nữa. Em đã xông ra khỏi nhà ngay trong đêm, bỏ lại anh và con.

Anh phải ăn bữa tối của con và ru con ngủ. Ngày hôm sau em vẫn chưa về, anh phải xin ông chủ cho anh được nghỉ làm 1 ngày để trông con.

Anh đã có kinh nghiệm để đối phó với sự ăn vạ và khóc lóc của con.

Anh đã có kinh nghiệm trong việc chạy quanh nhà và đưa con đi tắm.

Anh đã có kinh nghiệm để pha sữa, cho con mặc quần áo, dọn dẹp nhà bếp – tất cả gần như cùng 1 lúc.

Anh đã có kinh nghiệm bị nhốt cả ngày mà không nói chuyện với bất kì ai trên 10 tuổi – ngoại trừ con mình.

Anh đã có kinh nghiệm với việc không thể ngồi yên một chỗ để thưởng thức bữa ăn một cách thoải mái, vì anh còn bận rượt theo để đút con ăn.

Anh đã có kinh nghiệm về việc tinh thần và thể chất gần như kiệt quệ, cái anh cần là một giấc ngủ thẳng 20 tiếng, nhưng điều đó đã không xảy ra vì anh phải thức dậy khi nghe tiếng con khóc.

Anh đã trải qua 2 ngày 2 đêm trong vai trò của em và anh có thể nói rằng anh đã hiểu tất cả.

Anh cảm nhận được sự mệt mỏi của em.

Anh cảm nhận được rằng làm mẹ là một sự hi sinh không gì sánh bằng.

Anh cảm nhận được rằng 1 ngày làm mẹ còn vất vả và căng thẳng hơn 10 giờ làm việc trong một công ty tài chính.

Anh cảm nhận được sự thất vọng của em khi em chấp nhận từ bỏ công việc mà em yêu thích, chấp nhận mất đi kinh tế riêng chỉ để ở nhà trông con.

Anh cảm nhận được rằng em đã khó chịu thế nào khi phải phụ thuộc kinh tế vào người khác.

Anh cảm nhận được những hi sinh của em khi từ chối những lời hẹn hò với bạn bè, không ra ngoài tập luyện…

Anh cảm nhận được em đã khó khăn thế nào khi bị giam cầm ở nhà để chăm sóc con cái và bỏ lỡ biết bao điều tốt đẹp của thế giới bên ngoài.

Anh cảm nhận được rằng em đã buồn bã thế nào khi mẹ anh chỉ trích cách em nuôi dạy con chúng mình, bởi giờ anh đã hiểu không ai biết điều gì là tốt nhất cho con của họ bằng mẹ ruột của chúng.

Anh cảm nhận được rằng làm mẹ là công việc mang trọng trách lớn nhất của xã hội này nhưng lại không được mọi người đánh giá cao hoặc khen thưởng.

Anh viết lá thư này không phải chỉ để em biết rằng anh nhớ em thế nào, mà bởi vì anh không muốn lại một ngày nữa trôi qua mà anh không thể nói với em một điều rằng:

‘Em rất dũng cảm, mọi thứ em làm là tuyệt vời nhất và anh thực sự ngưỡng mộ”

Nguồn: Tổng hợp