Bài văn tả mẹ nhưng lại ra bố của bé lớp 5 khiến ai cũng nghẹn ngào

“Bố em là người vĩ đại nhất. Bố đã yêu thương, che chở cho em vượt qua những ngày giông bão ấy. Bố vừa là bố vừa là mẹ”…
Cậu bé lớn lên trong vòng tay của bố đã tặng bố món quà đúng ngày sinh nhật là một bài văn khiến ai đọc cũng phải rưng rưng.

Tác giả bài văn đầy xúc động đó là của Phạm Gia Huy, học sinh lớp 5A5, trường tiểu học Lê Quý Đôn, Nam Từ Liêm, con trai của anh Phạm Gia Trí (Hai Bà Trưng, Hà Nội).

Anh Trí chia sẻ, đúng ngày sinh nhật của anh vào tháng 8 năm ngoái, con trai Gia Huy đã tặng cho bố món quà là bài văn tả mẹ này. “Tôi đã cố không bật khóc khi đọc bài văn con viết”, anh Trí kể lại.

Món quà đó, anh đã chụp hình lại và lưu giữ lại làm kỷ niệm về những tháng ngày “gà trống nuôi con” đầy vất vả nhưng cũng chứa chan bao niềm hạnh phúc.

 

Nội dung bài văn đầy xúc động của bé Gia Huy viết tặng bố như sau:

Em là học sinh lớp 5, rất khỏe mạnh và hiểu biết rất nhiều điều. Ngoài việc em nỗ lực học tập, còn nhờ công chăm sóc rất chu đáo của, sự dạy dỗ của mẹ em.

Năm nay mẹ em đã bốn mươi mốt tuổi. Nhan sắc của mẹ không đẹp, nước da rám nắng.  Đôi mắt  mẹ đen láy, thể hiện sự thông minh của mẹ. Mái tóc của mẹ đen như gỗ mun, được cắt ngắn rất gọn gàng. Dáng người mẹ tầm thước. Mẹ hiện đang làm việc ở Nhà xuất bản giáo dục Việt Nam.

Mẹ không giỏi nấu nướng, làm việc nhà, chăm em bé nhưng vì thương con, mẹ đã học hỏi và vượt qua những khó khăn đó. Năm ấy, em gái em mới hai tuổi, rất hay ốm đau. Nhiều đêm mẹ phải thức trắng để trông em. Mẹ là trụ cột gia đình, nên ngoài việc làm ở nhà xuất bản, mẹ còn phải làm rất nhiều công việc khác. Nhiều đêm, mẹ phải thức đến hai, ba giờ sang để làm việc. Thương mẹ em nghỉ các lớp học thêm và hứa với mẹ tự học và học giỏi để giảm bớt gánh nặng kinh tế cho mẹ. 

Tuy bận nhiều công việc nhưng mẹ luôn quan tâm đến việc học của em, nhắc nhở em làm bài đầy đủ. Những ngày khai giảng hoặc ngày hội của trường, mẹ đều có mặt. Mẹ còn chụp ảnh cho em để làm kỷ niệm. Trong cuộc sống hàng ngày, mẹ rèn em cách ăn nói, cử xử với ông bà, cô dì, chú bác, các anh chị và bạn bè. Vào ngày chủ nhật, mẹ đưa chúng em đi ăn sáng, đi chơi. Vào dịp nghỉ hè, mẹ cho chúng em đi nghỉ mát, về quê nội, quê ngoại. Mẹ rất thương em gái em nên sáng nào mẹ cũng dậy sớm, cho em ăn và đưa em đi học. 

Đêm đến, mẹ ôm hai anh em, ba mẹ con cùng hát ru bài “Bé ơi, ngủ ngoan”.

Chẳng mấy chốc ba mẹ con đã chìm vào giấc ngủ.

“Dù con đếm được cát sông

 

Cũng không đếm được tấm lòng mẹ cha”.                                             

Qua hai câu thơ trên, em luôn ghi lòng tạc dạ tình yêu của mẹ đối với em. Nhưng người mẹ em kể trên không phải là mẹ em mà là bố em. 

Ngày mẹ em rời bỏ em, em thấy đất trời như sụp đổ, em là người bất hạnh nhất. Lúc đó em mới học lớp hai, em gái em hai tuổi. Bố em là người vĩ đại nhất. Bố đã yêu thương, che chở cho em vượt qua những ngày giông bão ấy. Bố vừa là bố vừa là mẹ. Bố có sự dịu dàng chu đáo của mẹ lại có tính nghiêm khắc, bao dung của bố. 

Những ngày đau khổ đã qua. Năm nay em học lớp 5, em gái em đã vào lớp 1. Bình minh đã trở về với bố con em, em đã thấy bố cười rất tươi. 

Bố ơi, con yêu bố! Ngày 18 tháng 8 là ngày sinh nhật bố. Con chúc bố mạnh khỏe, vui vẻ, hạnh phúc bên chúng con!”

Gặp chúng tôi, ông bố “gà trống nuôi con” đầy tự hào khoe về cậu bé Gia Huy: “Con là một cậu bé tư duy người lớn, cẩn thận, chỉn chu. Con viết văn khá hay và tất cả những bài văn đó tôi đều chụp lại và thỉnh thoảng lôi ra đọc”.

Cũng theo chia sẻ anh Trí, món quà của cậu con trai cũng là lần thứ 2 khiến anh phải khóc trong suốt 3 năm qua vất vả một mình nuôi con. Lần đầu là bé Gia Linh, em gái Gia Huy bị ốm và co giật lúc hơn 3 tuổi. Anh đã ôm con chạy cuống cuồng, “chưa bao giờ chạy nhanh như thế” vào viện Nhi. Anh đã khóc vì lo cho con. Và khoảng thời gian đó anh Trí không dám ngủ mỗi đêm. Anh luôn thức trông 2 con ngủ.

Cuộc sống của anh cực kỳ vất vả khi vừa làm bố vừa làm mẹ. Sáng 5h30 anh dậy chuẩn bị bữa sáng rồi 6h30 đưa Gia Huy ra xe của trường đón. Sau đó anh vào lo cho Gia Linh ăn, buộc tóc và đưa con đến trường.

Dù vậy, anh cũng thừa nhận việc chăm sóc cho Gia Linh khó khăn hơn bởi dù sao anh là đàn ông không hiểu hết được tâm sinh lý của con gái như người mẹ.

“Không sao, mọi việc khó khăn mình còn vượt qua được huống hồ gì chuyện chăm những đứa con mà mình yêu thương”, anh Trí tự tin cho biết.

Nhận mình là người nấu ăn không ngon nhưng anh Trí luôn cố gắng làm những món con yêu thích như trứng xốt cà chua, mì xào, bánh hot dog, mứt dâu phết bánh mì… Và chủ nhật nào anh cũng thu xếp công việc để đưa 2 con đi chơi.

Bình Luận

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai.